Thánh Kinh có 37 lần dùng chữ "chó." Hầu hết trong những lần đó thì chữ chó mang nguyên nghĩa: chó. Trong một số ít lần thì chữ chó đã được dùng với nghĩa đã biến đổi.
Nghĩa bóng của một chữ khác với nghĩa đã biến đổi của một chữ. Thí dụ như: Trong Thánh Kinh, chữ "nước" có nghĩa bóng chỉ về Thánh Linh của Đức Chúa Trời nhưng chữ nước không có nghĩa đã biến đổi. Chữ Pha-ri-si có nghĩa đen là những người tự biệt riêng mình ra để phục sự Chúa nhưng cũng có nghĩa đã biến đổi là "kẻ giả hình." Ngày nay khi chúng ta nói: "Anh ta là một người Pha-ri-si" thì người nghe không hiểu: "Anh ta là một người tự biệt riêng mình ra để phục sự Chúa" mà hiểu rằng: "Anh ta là một kẻ giả hình!"
Thánh Kinh Tân Ước có hai lần dùng chữ chó với nghĩa đã biến đổi:
"Hãy coi chừng loài chó; hãy coi chừng kẻ làm công gian ác; hãy coi chừng phép cắt bì giả." (Phi-líp 3:2)
"Những loài chó, những thuật sĩ, những kẻ tà dâm, những kẻ giết người, những kẻ thờ hình tượng, và những kẻ ưa thích cùng làm sự giả dối đều ở ngoài hết thảy." (Khải Huyền 22:15)
Đọc hai câu Thánh Kinh trên đây một người sẽ tự hỏi tại sao chó lại được đề cập; nhưng nếu biết được chữ chó ngoài nguyên nghĩa còn có nghĩa đã bị biến đổi (tương tự như chữ Pha-ri-si) và nghĩa đó chỉ về loại người gian ác, dối trá, vô trách nhiệm, thì sự ngạc nhiên sẽ không còn.
Câu hỏi được đặt ra là: Dựa vào đâu để biết chữ chó đã có thêm một nghĩa mới? Cám ơn Chúa, chính Ngài là Đấng đã đặt ý nghĩa mới cho chữ chó và ghi lại trong Thánh Kinh. Ý nghĩa mới đó được nêu rõ trong các câu Thánh Kinh sau đây:
"Vì những chó bao quanh tôi: Một lũ hung ác vây phủ tôi; Chúng nó đâm lủng tay và chơn tôi." (Thi Thiên 22:16)
Đây là lời tiên tri về sự thương khó của Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã gọi đám đông vây quanh Đức Chúa Jesus Christ – nhục mạ Ngài, đâm lủng tay và chân Ngài khi họ đóng đinh Ngài vào thập tự giá – là chó. Họ là những người không biết Chúa và hung ác. Tất cả những ai bách hại con dân Chúa, Hội Thánh Chúa (tức là thân thể Chúa) đều là chó trong cách gọi của Chúa.
"Những kẻ canh giữ của Y-sơ-ra-ên đều là đui mù, không biết chi hết. Chúng nó thảy đều là chó câm, chẳng biết sủa, đều chiêm bao, nằm sóng sượt, và ham ngủ; lại là chó mê ăn, không biết no. Ấy là những kẻ chăn chiên chẳng khôn sáng; mọi người theo đường riêng mình, mỗi người tìm tư lợi mình, người nào cũng vậy." (Ê-sai 56:10, 11)
Đây là lời Đức Chúa Trời quở trách các nhà lãnh đạo của I-sơ-ra-ên. Theo ý nghĩa Chúa dùng trong hai câu Thánh Kinh trên đây thì: Những người chăn dắt con dân Chúa mà không làm tròn thiên chức, chỉ lo hưởng thụ, trục lợi... đều là chó.
Như vậy, chữ chó trong Phi-líp 3:2 là chỉ về những người chăn dắt con dân Chúa mà không làm tròn thiên chức, chỉ biết trục lợi và hưởng thụ, bỏ mặc bầy chiên của Chúa. Họ cùng loại với những kẻ làm công gian ác (tức là những đầy tớ bất trung như trong ngụ ngôn của Ma-thi-ơ 24:48-51). Còn chữ chó trong Khải Huyền 22:5 là chỉ về những kẻ gian ác bách hại Hội Thánh Chúa, bị xếp ngang hàng với những loại người tội lỗi khác trong thế gian.
Tất cả những loại người được liệt kê trong Phi-líp 3:2 là những thành phần trong Hội Thánh trong khi tất cả những loại người được liệt kê trong Khải Huyền 22:15 là những thành phần ngoài Hội Thánh.
Xét về nghĩa bóng thì chữ "chó" mang ba nghĩa bóng sau đây:
(1) Một người thấp kém, không tài, không đức và cô thế, vô phương tự vệ. Trong lối nói khiêm nhường, một người có thể tự ví mình như chó, thậm chí là "chó chết:"
Đa-vít nói với Vua Sau-lơ: "Vua Y-sơ-ra-ên kéo ra đánh ai? Cha đuổi theo ai? Một con chó chết! Một con bọ chét!" (I Sa-mu-ên 24:14). Ngụ ý của Đa-vít là tại sao một vị vua của I-sơ-ra-ên lại đem binh lực đuổi theo một người cô thế không có giá trị gì như Đa-vít. Thành ngữ "một con chó chết" và "một con bọ chét" mang cùng một nghĩa như nhau và được sử dụng rộng rãi trong các nền văn hóa của xứ Ca-na-an.
Sau khi Đa-vít lên làm vua đã ra ơn cho cháu nội của Vua Sau-lơ là Mê-phi-bô-sết. Trước sự nhân từ và hào phóng của Vua Đa-vít, Mê-phi-bô-sết đã: "...bèn lạy, mà nói rằng: Kẻ tôi tớ vua là gì, mà vua lại đoái mắt đến một con chó chết, như tôi đây?" (II Sa-mu-ên 9:8).
Ha-xa-ên người Sy-ri cũng tự ví mình là chó: "Người của Đức Chúa Trời ngó chăm Ha-xa-ên lâu đến đỗi người phải hổ thẹn, rồi cất tiếng lên khóc. Ha-xa-ên hỏi rằng: Cớ sao chúa tôi khóc? Ê-li-sê đáp rằng: Bởi ta biết ngươi sẽ làm thiệt hại cho dân Y-sơ-ra-ên. Ngươi sẽ châm lửa các thành kiên cố của chúng nó, giết các kẻ trai trẻ bằng gươm, chà nát con nhỏ, và mổ bụng đờn bà có nghén của chúng nó. Ha-xa-ên tiếp: Nhưng kẻ tôi tớ ông là ai, chẳng qua là một con chó đó thôi; sao làm nổi công sự lớn dường ấy? Ê-li-sê đáp rằng: Đức Giê-hô-va đã tỏ cho ta biết rằng ngươi sẽ làm vua Sy-ri." (II Các Vua 8:11-13).
(2) Tiếng gọi để hạ nhục kẻ thù hoặc là cách nhìn của người I-sơ-ra-ên đối với người thuộc các dân tộc khác:
"Bấy giờ, A-bi-sai, con trai của Xê-ru-gia, tâu với vua rằng: Cớ sao con chó chết kia dám mắng vua chúa tôi? Hãy để tôi đi chém đầu nó." (II Sa-mu-ên 16:9).
(3) Những kẻ ô uế. Theo Thánh Kinh, chó và heo là những con vật ô uế. Đức Chúa Trời không cho phép một người lấy tiền bán chó dâng vào trong nhà của Chúa (Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:18). Khi con dân Chúa phạm tội mà không ăn năn thì mọi hành động thờ phượng, hầu việc Chúa đều là gớm ghiếc, ô uế và là tội ác đối với Chúa:
"Làm thịt một con bò, cũng như giết một người; tế bằng một con chiên con, cũng như bẻ cổ một con chó; dâng của lễ chay, cũng như chọc huyết heo; đốt hương cũng như ngợi khen thần tượng. Vì những kẻ ấy đã chọn đường mình, lòng ưa thích những việc gớm ghiếc." (Ê-sai 66:3).
Đức Chúa Jesus cũng dùng nghĩa bóng của chữ chó và heo trong câu phán sau đây:
"Đừng cho chó những đồ thánh, và đừng quăng hột trai mình trước mặt heo, kẻo nó đạp dưới chơn, và quay lại cắn xé các ngươi." (Ma-thi-ơ 7:6)
Theo văn mạch của Ma-thi-ơ đoạn bảy thì câu nói trên đây của Chúa ám chỉ những người đã tin Chúa mà sống trong tội lỗi chứ không phải để ám chỉ những người chưa tin Chúa. Sứ đồ Phi-e-rơ cũng dùng nghĩa bóng của chữ chó và heo khi đề cập đến những người đã tin Chúa rồi mà vẫn sống trong tội lỗi:
"Vả, chúng nó bởi sự nhận biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ, mà đã thoát khỏi sự ô uế của thế gian, rồi lại mắc phải và suy phục những sự đó, thì số phận sau cùng của chúng nó trở xấu hơn lúc đầu. chúng nó đã biết đường công bình, rồi lại lui đi về lời răn thánh đã truyền cho mình, thế thì thà rằng không biết là hơn. Đã xảy đến cho chúng nó như lời tục ngữ rằng: Chó liếm lại đồ nó đã mửa, heo đã rửa sạch rồi, lại lăn lóc trong vũng bùn." (II Phi-e-rơ 2:20-22).
Ước mong được nghe cao kiến của quý con dân Chúa.
Huỳnh Christian Timothy
30/12/2009
chữ" chó" trong Thánh Kinh
Tôi xin cảm ơn MS Tim Huỳnh đã giúp tôi hiểu hơn về ý nghĩa của các từ Chúa sử dụng trong Thánh Kinh.Ngôn ngữ trong Thánh Kinh có nhiều chữ hơi xa lạ so với ngôn ngữ bây giờ nên cũng gây khó khăn cho việc hiểu rõ nghĩa của chúng.Tôi sợ hiểu sai ý nghĩa,ví dụ:Giả ngộ tầm phào có thể hiểu là "nói nhảm nhí"?Tôi mong là MS sẽ có nhiều bài giảng để làm sáng tỏ một số từ ngữ mà khá xa lạ với ngôn ngữ hiện đại.Chân thành cảm ơn!
Xin bổ sung...
Chào bạn suphucsinh,
Cám ơn lời khích lệ của bạn, nhưng xin đừng gọi tôi là "mục sư." Bạn có thể gọi tôi là Người Chăn Tim Huỳnh, Mục Tử Tim Huỳnh hay Pastor Tim Huỳnh nhưng xin đừng gọi là Mục Sư Tim Huỳnh. Tốt hơn hết, bạn hãy gọi tôi là Tim Huỳnh, vì đó là tên của tôi. Nếu chúng ta có thể gọi các bậc tiền bối đầy ơn, đáng kính, được Thánh Kinh xác nhận họ đã sống một cuộc sống và phục vụ Chúa đẹp ý Chúa bằng tên riêng của họ thì chúng ta cũng nên gọi nhau như vậy. Tôi quyết chắc rằng trong vòng chúng ta ngày nay không ai dám cho mình là đáng tôn trọng hơn các bậc tiền bối như Phao-lô, Phi-e-rơ, Ba-na-ba, Si-la, Phi-líp, Ti-mô-thê...
Mời bạn đọc đôi dòng tản mạn về danh xưng "mục sư" tại đây: http://tinlanhvietnam.net/node/481.
Sau khi đăng xong bài tản mạn về chữ "chó" thì tôi nhận thấy mình đã quên tản mạn về nghĩa bóng của nó cho nên xin bổ sung nơi đây và trong bài viết:
Tim Huỳnh
chữ" chó" trong Thánh Kinh
17 hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành.
Timôthê 3:16-17)
Cám ơn Admin đã chỉ dẫn
Cám ơn Admin đã chỉ dẫn tôi xin đăng lại sau khi đã sửa lỗi chính tả ( xin Admin xóa bài trước )
17 hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành.
21 Đức Chúa Jêsus đi từ đó, vào bờ cõi thành Ty-rơ và thành Si-đôn.
22 Xảy có một người đàn bà xứ Ca-na-an, từ xứ ấy đến, mà kêu lên rằng: Lạy Chúa, là con cháu vua Đa-vít, xin thương xót tôi cùng! Con gái tôi mắc quỉ ám, khốn cực lắm.
23 Nhưng Ngài chẳng đáp một lời. Môn đồ bèn đến gần, cố nài xin rằng: Xin thầy truyền cho đàn bà ấy về, vì người kêu van ở đằng sau chúng ta.
24 Ngài đáp rằng: Ta chịu sai đến đây, chỉ vì các con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên đó thôi.
25 Song người đàn bà lại gần, lạy Ngài mà thưa rằng: Lạy Chúa, xin Chúa giúp tôi cùng!
26 Ngài đáp rằng: Không nên lấy bánh của con cái mà quăng cho chó con ăn.
27 Người đàn bà lại thưa rằng: Lạy Chúa, thật như vậy, song mấy con chó con ăn những miếng bánh vụn trên bàn chủ nó rớt xuống.
28 Ngài bèn phán rằng: Hỡi đàn bà kia, ngươi có đức tin lớn; việc phải xảy ra theo ý ngươi muốn! Cũng một giờ đó, con gái người liền được lành.
19 Có một người giàu mặc áo tía và áo bằng vải gai mịn, hằng ngày ăn ở rất là sung sướng.
20 Lại có một người nghèo, tên là La-xa-rơ, nằm ngoài cửa người giàu đó, mình đầy những ghẻ.
21 Người ước ao được ăn những đồ ở trên bàn người giàu rớt xuống; cũng có chó đến liếm ghẻ người.
22 Vả, người nghèo chết, thiên sứ đem để vào lòng Áp-ra-ham; người giàu cũng chết, người ta đem chôn.
23 Người giàu ở nơi Ấm phủ đang bị đau đớn, ngước mắt lên, xa thấy Áp-ra-ham, và La-xa-rơ trong lòng người;
24 bèn kêu lên rằng: Hỡi Áp-ra-ham tổ tôi, xin thương lấy tôi, sai La-xa-rơ nhúng đầu ngón tay vào nước đặng làm cho mát lưỡi tôi; vì tôi bị khổ trong lửa nầy quá đỗi.
25 Nhưng Áp-ra-ham trả lời rằng: Con ơi, hãy nhớ lại lúc ngươi còn sống đã được hưởng những sự lành của mình rồi, còn La-xa-rơ phải những sự dữ; bây giờ, nó ở đây được yên ủi, còn ngươi phải bị khổ hình.
26 Vả lại, có một vực sâu ở giữa chúng ta với ngươi, đến nỗi ai muốn từ đây qua đó không được, mà ai muốn từ đó qua đây cũng không được.
27 Người giàu nói rằng: Tổ tôi ơi! Vậy thì xin sai La-xa-rơ đến nhà cha tôi, -
28 vì tôi có năm anh em, - đặng người làm chứng cho họ về những điều nầy, kẻo họ cũng xuống nơi đau đớn nầy chăng.
29 Áp-ra-ham trả lời rằng: Chúng nó đã có Môi-se và các đấng tiên tri; chúng nó phải nghe lời các đấng ấy!
30 Người giàu nói rằng: Thưa Áp-ra-ham tổ tôi, không phải vậy đâu; nhưng nếu có kẻ chết sống lại đến cùng họ, thì họ sẽ ăn năn.
31 Song Áp-ra-ham rằng: Nếu không nghe Môi-se và các đấng tiên tri, thì dầu có ai từ kẻ chết sống lại, chúng nó cũng chẳng tin vậy.
25 Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đương no, vì sẽ đói! Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đương cười, vì sẽ để tang và khóc lóc!
6 Số người bụm nước trong tay rồi kê miệng liếm là ba trăm, còn lại bao nhiêu đều quì gối cúi xuống mà uống.